Bảo Đại ăn hại, đái nát
- From: hotac <hochimanh@xxxxxxxxx>
- Date: Wed, 25 Jan 2012 07:31:03 -0800 (PST)
Bảo Đại ăn hại, đái nát
Trước hết, xin nói về quốc trưởng Bảo Đại. Cuộc sống quốc trưởng của
ông Bảo Đại khác xa thời ông ở Côn Minh hay Hương Cảng. Pháp trả lương
cho ông mỗi tháng 350,000 mỹ kim tức mỗi năm trên 4 triệu mỹ kim. Ông
có 4 phi cơ và gởi những món tiền khổng lồ tại các ngân hàng Pháp và
Thụy Sĩ. Ông làm chủ nhiều bất động sản tại Pháp và xứ Ma rốc ở Bắc
Phi Châu. Bảo Đại cũng nhận tiền do sòng bạc Đại Thế Giới cung cấp.
Sòng bạc này được cao ủy Pháp, linh mục đô đốc Thierry d’Argenlieu cho
phép mở trong năm 1946, mặc dầu bác sĩ Nguyễn văn Thinh cầm đầu chính
phủ bù nhìn Nam Kỳ tự trị phản đối. Một số người Hoa ở Chợ Lớn đấu
thầu được hai năm đầu. Nhưng sau đấy, người Hoa từ Áo Môn sang tranh
thầu được, vì họ chịu trả 400,000 đồng một ngày thay vì 200,000 đồng.
Những người này, một mặt trả thuế cho phe kháng chiến để khỏi bị phá
hoại, mặt khác mở rộng và canh tân sòng bạc với các hồ lỳ trẻ ăn mặc
sang trọng, ca sĩ Việt Hoa, vũ nữ, gái điếm hạng sang và nhân viên bảo
vệ. Đến năm 1950, Bảo Đại can thiệp vào vụ đấu thầu. Ông Nguyễn văn
Viễn tức Bảy Viễn cầm đầu phe Bình Xuyên lâu nay được người Pháp trả
lương và ngự trị vùng Chợ Lớn, trúng thầu với sự hỗ trợ của quốc
trưởng Bảo Đại. Bảy Viễn chịu trả mỗi ngày 100,000 đồng cho Bảo Đại,
số tiền như vậy cho bà Từ Cung, mẹ của Bảo Đại, 10,000 đồng cho ông
Nguyễn Đệ, bí thư của Bảo Đại và 10,000 đồng cho một nhân vật không
nếu tên (trong tài liệu của Cao Uûy Pháp).
Tại vùng Saigon-Chợ Lớn, Bảy Viễn không những chỉ làm chủ các sòng bạc
Đại Thế Giới và Kim Chung mà có thể nói là y nắm giữ độc quyền về cờ
bạc, y thâu thuế các sòng bạc nhỏ khác, y cũng làm chủ hay thâu thuế
các nhà điếm như nhà thổ Bình Khang ở Vườn Lài, y độc quyền mua bán
thuốc phiện đưa từ Lào về, ăn chia với một số người Pháp gốc đảo
Corse. Bảy Viễn cũng kiểm soát đuờng bộ Saigon – Vũng Tàu, đường thủy
Saigon – Rừng Sát, thâu thuế việc mua bán củi và than, bò và heo và cả
lò heo Chánh Hưng nữa. Phe Bình Xuyên mở rộng sự kiểm soát tại vùng
Cần Giờ, Cần Giuôc, Cần Đước (Gò Công) và các toán công an Bình Xuyên
còn đứng thâu thuế tại các bên xe ở Vũng Tàu và Đà Lạt nữa. Bảo Đại
còn cử một người tay chân của Bảy Viễn là ông Lai văn Sang làm tổng
giám đốc công an và cảnh sát quốc gia nữa. Tháng 4/1952, Bảo Đại cho
Bảy Viễn quân hàm thiếu tướng và qua năm sau Pháp thưởng cho người này
là thiếu tướng Nguyễn văn Viễn huy chương Bắc Đẩu Bội Tinh nữa. Về
phần Bảo Đại với vô số tiền, ông chỉ chuyên ăn chơi hưởng lạc. Ông ở
Pháp thời gian lâu hơn là ở trong nước. Trước hiệp định Geneva năm
1954, khi nào về nước, ông ít khi ở Hanoi hay Saigon lâu, vì nơi nào
Cao Ủy Pháp cũng dành phủ toàn quyền cũ, tượng trưng cho uy quyền tối
cao trong nước. Tại Saigon, Bảo Đại chỉ được ở và làm việc tại dinh
Gia Long, còn Cao Ủy Pháp làm chủ dinh Norodom, tức phủ toàn quyền cũ,
mà sau này ông Diệm đổi tên là dinh Độc Lập. Ông Bảo Đại lên Đàlạt hay
đi Ban Mê Thuột, suốt này đi săn bắn, chơi các môn thể thao, còn đêm
thì đánh bạc và chơi gái. Linh mục Cao văn Luận có lần đến tiếp xúc
với Bảo Đại vào năm 1948 tại biệt điện cựu hoàng ở Đàlạt và ông thuật
lại rằng: “Bảo Đại là con người chán chường và thấm mệt…. Câu chuyện
kéo dài được vài phút thì Bảo Đại có vẻ mệt nhọc lắm, nằm chuỗi dài ra
trên chiếc ghế bành”.
Tại Pháp, Bảo Đại say mê cờ bạc, đánh thua những món tiền rất lớn tại
các sòng bạc ở Monte Calo, tiểu xứ Monaco chẳng hạn, và tiền của, bất
động sản cũng mất dần vào các sòng bạc. Của phi nghĩa đâu có bền. Các
báo chí Âu Mỹ đều gọi Bảo Đại và cựu Hoàng Farouk của Ai Cập, cũng ăn
chơi như vậy, là “những ông vua của các hộp đêm”.
Bảo Đại ký kết một số thỏa ước và hiệp ước với Pháp như đã trình bày,
tại Vịnh Hạ Long, hiệp định Elysée năm 1949, và các thỏa ước tại Pau
năm 1950. Chính phủ Pháp có tuyên bố nhiều lần trao trả “nền độc lập”
cho VN, nhưng người Pháp vẫn nắm giữ mọi quyền hành về quân sự, kinh
tế, ngoại giao, tài chánh, hối đoái, quan thuế. Đây chỉ là trò hề
chính trị. Một chính khách thuộc đảng xã hộp Pháp, ông Francois
Metterand, sau này là Tổng Thống Pháp, đã từng nhận xét rằng từ 1949
đến 1954 Pháp đã trao trả “nền độc lập toàn vẹn” cho VN 18 lần, và có
phải đến lúc này cần trao trả một lần mà thôi, nhưng là thật sự.
Chính quyền Bảo Đại trở nên một sự che đậy cho Pháp tiếp tục thống trị
VN. Chính Bảo Đại cũng thừa nhận rằng giải pháp Bảo Đại không giải
quyết được gì cả, không phục vụ quyền lợi của dân tộc VN, nhưng là một
giải pháp của người Pháp phục vụ quyền lợi của nước Pháp. Các vùng do
quân đội Pháp kiểm soát như thành phố Saigon chẳng hạn, đầu rẫy tham
nhũng, cờ bạc, đĩ điếm, thuốc phiện và ma túy. Các nhân vật Pháp và
Việt, các thương gia, những kẻ buôn lậu, tư sản mại bản làm giàu nhờ
chuyển ngân, buôn bán đồng quan Pháp và đồng bạc Đông Dương, vàng lá,
hối mại quyền thế, đấu thầu cung cấp cho quân đội Pháp, mậu dịch và
bồi thường chiến tranh…. Thí dụ, giá một gờ ram vàng nguyên chất tại
Paris chỉ 586 quan nhưng tại Saigon là 1,300 quan, chỉ cần tìm cách
chuyển vàng từ Paris về Saigon cũng kiếm được một số tiền lớn. Một hội
đồng điều tra của Quốc Hội Pháp cho rằng các tệ doan trên là do chính
quyền Pháp gây ra, và dân Việt xem Bảo Đại và các tổng trưởng trong
chính quyền của ông là công chức làm việc cho nước Pháp.
http://baovecovang.wordpress.com/p3327/nh%E1%BB%AFng-ngay-cu%E1%BB%91i-cung-c%E1%BB%A7a-tt-ngo-dinh-di%E1%BB%87m/
- Prev by Date: Re: -[phim] hx thi'ch
- Next by Date: Chevrolet Spark thử sức Honda Civic
- Previous by thread: (pics) My kind of energy drinks :-)
- Next by thread: Chevrolet Spark thử sức Honda Civic
- Index(es):